Cô gái văn chương và Tên hề thích chết [Knaifu]

Knaifu

Member
Messages
59
Reaction score
55
Points
18
Credits
0


Đặt mua truyện qua: Tiki | Fahasa

Xin lưu ý: Tác phẩm sau đây có đề cập đến chủ đề tự vẫn và có thể gợi lại những sự kiện hoặc ký ức có liên quan đến chấn thương tâm lý. Độc giả nên cân nhắc trước khi đọc.

Hoặc tốt hơn hết, nếu bạn là một người đang có ý định tự vẫn, hay đã từng tận mắt chứng kiến ai đó tự sát và không thể tha thứ cho bản thân… thế thì đi chết luôn đi cho đời thanh thản. Muốn chết dễ lắm, chẳng đau lắm đâu. Làm rồi thì sẽ thấy vui ngay thôi. Cách #1 là lấy ra cái cốc và nốc hết chai dầu hoả. Cách #2 là đúc đầu mình vào cái lò vi sóng gần nhất. Thò lưỡi vào trong ổ cắm. Hít hà một hơi chất thải. Đóng mình lên cây thập giá. Cởi truồng theo dòng nước lũ. Không tỏ tình với thằng bạn thân của mình. Để con thỏ cướp tình yêu. Hoặc đọc bài này rồi đập đầu vào máy. Cách nào cũng sẽ dẫn đến một cái chết gãy gọn. Vì vậy cứ chết đi đừng ngại ngùng, không ai quan tâm đến bạn đâu.

Đừng có sống tiếp chỉ để gây tổn hại cho bản thân và cho những người xung quanh. Và cũng đừng đọc tiếp với suy nghĩ rằng nhất định đâu đó trong bài sẽ có câu “nếu đã quyết định sống thì đừng có sống nửa vời!” như thể đó là một điều hiển nhiên. Nghe thì độc ác và kiêu căng đấy, nhưng những người đã từng có ý định tự vẫn sẽ không bao giờ hạnh phúc cho đến khi nào tìm được cái chết. Bản thân người sống bình thường còn không thể sống hết sức mình, thế thì làm sao mà đòi hỏi một người đang muốn chết có thể tiếp tục cuộc đời với lý do mông lung như vậy được.

Nhưng Cô gái văn chương và Tên hề thích chết đã làm giống y vậy, mà còn làm theo một cách trơ trẽn nhất có thể như bao tác phẩm khác cùng đề tài nữa chứ. Nó đã mạnh mẽ kêu bạn hãy đứng lên và sống tiếp vì cuộc sống này vẫn còn rất nhiều thứ tốt đẹp. Trong trường hợp này thì lý do sống tiếp là vì văn học.

Cô gái văn chương và Tên hề thích chết, chắp bút bởi Nomura Mizuki và minh hoạ bởi Takeoka Miho, là một quyển tiểu thuyết mà có thể liệt vào thể loại trinh thám lấy bối cảnh ở một học viện với hai nhân vật chính là thành viên của câu lạc bộ Văn học. Nó được xây dựng dựa trên tác phẩm nổi tiếng mang tên Mất tư cách làm người của Dazai Osamu nhưng không trực tiếp tạo mối liên kết toàn diện giữa các nhân vật mà chỉ đưa đúc từng tình tiết của tác phẩm gốc. Tất cả đều được lồng ghép nhằm mục đích kết cấu một tình huống mà cả tác giả và tác phẩm được nhắc đến mang ý nghĩa quan trọng đến đề tài chủ đạo nói chung.

Mở đầu tác phẩm là một đoạn độc thoại ngắn in đậm của một người tự nhận mình là một tên hề. Nguyên một trang mở đầu được miêu tả như một lời thú tội của tên hề — một tên hề không thể vui chung niềm vui với đồng bạn, không thể buồn nỗi buồn của mọi người, không thể ăn những thứ mà ai cũng ăn.cho đến tận bây giờ, tên hề này vẫn đeo mặt nạ và đóng vai diễn của mình để có thể trở thành một phần của cộng đồng.

Khi câu chuyện thực sự bắt đầu, người dẫn chuyện được giới thiệu là Inoue Konoha, một nam sinh lớp 11 mang trong mình một tiểu sử khác người.

Hai năm trước, cậu đã vô tình đạt một giải thưởng văn học danh giá và trở thành tài năng trẻ tuổi nhất ngoài ý muốn của mình. Vận may rủi của cậu không chỉ ngừng lại ở đó; vì bút danh đăng ký tham gia giải thưởng rất nữ tính nên cậu đã bị giới độc giả hiểu lầm là một quý cô tiểu thư yêu kiều, và điều này càng khiến dư luận xôn xao hơn bao giờ hết. Nhưng rồi có chuyện xảy ra, khiến cho Konoha phải từ bỏ việc sáng tác và bỏ học tại trường rồi nhốt mình trong phòng. Sau khi trải qua năm cấp hai sóng gió đó, cậu đã quay trở lại trường học cùng ước nguyện sống một cuộc đời bình lặng, nhưng lại tình cờ gặp phải đàn chị khoá trên Amano Tooko, một cô gái văn chương với thể tạng quái đản mà cho phép chị ấy ăn tươi nuốt sống mọi quyển sách trên đời nhưng không thể nếm được gia vị của bất kỳ món ăn nào. Lấy lý do là để giữ bí mật ăn sách không bại lộ, bà chị này đã lôi kéo Konoha tham gia câu lạc bộ Văn học và bắt cậu mỗi ngày nhấc bút lên viết truyện cho bà chị ăn.

Đó là những tháng ngày bình thường xoay quanh câu lạc bộ trống trải, trong đó Tooko suốt ngày cứ huyên thuyên mãi về những quyển sách hay trên thế giới, còn Konoha thì phải tìm cách đối phó với những trò quái dị của người chị háu sách này. Tuy nhiên, đến Konoha cũng phải bó tay khi một trong những trò mới nhất của Tooko, hòm thư giải quyết chuyện tình yêu tuổi học trò, đã dẫn dắt cô bé Takeda Chia khoá dưới đến với câu lạc bộ Văn học để nhờ giúp đỡ. Bị bà chị Tooko cưỡng ép, Konoha đành chấp nhận giúp đỡ Chia viết lá thư tình chiếm đoạt lòng người mình thầm thương trộm nhớ. Trong khi đang vật lộn mỗi ngày để viết thứ thư tình chẳng mấy chi quen thuộc, Konoha đã dần phát hiện ra những lá thư lấy cảm hứng từ Mất tư cách làm người của Dazai Osamu cùng với bí ẩn động trời của một án mạng liên quan đến tên hề thích chết.

Tiền đề của câu chuyện khá là thú vị, và có đầy đủ yếu tố tuy đơn giản nhưng vẫn thích hợp để tạo nên một quyển tiểu thuyết bán chạy: lối hành văn tốt và những nhân vật dễ đồng cảm. Đặc biệt đối với những bạn độc giả dù trẻ hay già, dù ham đọc sách hay chỉ mới mò mẫm kiếm tựa yêu thích trong mơ màng, những giây phút đời thường nhẹ nhàng trước khi lao vào các cuộc xung đột và kịch tính giữa Konoha và Tooko, với hàng chục dòng giới thiệu và miêu tả những tác phẩm văn học nổi tiếng có thể là một luồng gió mới lạ và dễ thương. Trái với những dòng cảm nghĩ nhân tạo được đúc kết để đạt được con điểm tối đa trong các sách Văn mẫu, Tooko đã dùng hết cả tấm lòng và sự ham ăn của mình để so sánh những tác phẩm văn học với các món ăn lúc thì bình dân, lúc thì thượng hạng. Nhờ cách đánh giá mới lạ của Tooko mà tác phẩm đã để lại cho độc giả một cách nhìn nhận khác về văn chương, và còn là khởi đầu cho phong trào thức ăn hoá các tác phẩm văn học sau khi sách phát hành.

Điểm đặc biệt khác của tác phẩm này là ở cách Nomura Mizuki tạo mối quan hệ với vị tác giả và tác phẩm được nhắc đến: Dazai Osamu và Mất tư cách làm người. Tuy đa phần nội dung quyển sách chịu ảnh hưởng lớn từ tác phẩm Mất tư cách làm người và cả đại văn hào Nhật Bản Dazai Osamu, nhưng Nomura Mizuki đã rất khéo léo dùng ngòi bút của mình để cho phép độc giả trải nghiệm tác phẩm đó dưới góc nhìn của Konoha, một người đã đọc truyện chưa hoàn chỉnh và cuối cùng vẫn chỉ nhớ đại khái ý chính của tác phẩm. Góc nhìn của Konoha, cộng với cách giải thích đầy đủ và thú vị của Tooko với giọng điệu không hề chê bai hay đề cao bản thân biết tuốt, có thể giúp cho cả những người không biết gì về tác phẩm văn học được đề cập đến nắm được sơ bộ nội dung cần thiết liên quan đến tập truyện đang đọc. Chính điểm đặc biệt này đã tạo cảm giác như đang đọc quyển sách hai trong một, vừa kích thích trí tò mò cho những ai chưa đọc, vừa gợi lại những cảm xúc gần gũi thân quen cho người đã biết.

Thế Mất tư cách làm người nói về gì?

Theo cô gái văn chương Amano Tooko: “Mất tư cách làm người là câu chuyện kể lại cuộc đời của Dazai. Được sinh ra trong một gia đình giàu có ở vùng quê, nhân vật chính của truyện lúc nào cũng mang theo nỗi hổ thẹn và sợ hãi vì khác biệt giữa bản thân và những người khác, vì thế anh ta đã đóng vai một tên hề để lừa dối bản thân, không lâu sau anh ta còn dấn thân vào những phong trào vận động xã hội nguy hiểm. Nhưng được nửa chừng thì anh lại từ bỏ và trở nên cực kì căm ghét bản thân. Để chạy trốn khỏi sự tuyệt vọng, anh ta tiếp tục sống một cuộc đời sa đoạ. Trong khoảng thời gian đó, anh ta ước hẹn cùng tự tử với một cô gái hầu bàn ở quán cà phê. Kết quả là cô gái đã chết trong khi anh ta còn sống, và anh ta bắt đầu rơi xuống vực sâu của sự tuyệt vọng. Dù vậy, anh ta vẫn được một người con gái thuần khiết tin tưởng vô điều kiện, rồi anh ta lấy cô gái làm vợ. Tưởng chừng hạnh phúc nho nhỏ đã đến bên nhưng cuối cùng anh ta vẫn quay lại chuỗi ngày nghèo khó, tự trách và sa đoạ. Người vợ thuần khiết đã bị nhuốm bẩn, nhân vật chính dần dần trầm mê trong các loại thuốc kích thích, những người bạn của anh ta tống anh ta vào bệnh viện tâm thần và ở đó anh trở thành một phế nhân…”

Hoặc nói đơn giản một cách thoái quá cùng cực hơn nữa: Đó là một câu chuyện của một kẻ nói dối không thể yêu thương bản thân, không thể tìm thấy niềm vui dài lâu trong cuộc sống, và cuối cùng đã tìm đến cái chết.

Thường thì khi nói đến “hề,” người ta sẽ nghĩ đến những tên hề trong rạp xiếc đóng vai trò là một kẻ ngu xuẩn thường hay làm trò cho người khác cười, mặc dù trong thân tâm phức tạp như bao người khác. Nếu theo đúng tên gốc thì tên hề được nhắc đến là theo tiếng Pháp, “Pierrot”, một vai diễn cho nghệ thuật diễn kịch, một trong số đó là cách dùng các cử chỉ cơ thể. Nhìn theo nghĩa nào thì cũng chỉ thấy được một người đang bày trò để thu hút sự chú ý của người khác mà không thể nói lên con người bên trong mình. Và chúng ta phải vỗ tay tự tán thưởng khi nhận ra hai nhân vật chính cũng đều sở hữu bí mật không thể nói cho người ngoài biết, khớp không kém gì miêu tả của một tên hề. Chi tiết này càng dễ nhận ra hơn dưới góc nhìn của Konoha: Cậu đã giới thiệu bản thân bằng một câu văn giống y đúc như đoạn độc thoại mở đầu tác phẩm, cậu đã thừa nhận mình là một người chỉ mỉm cười để mọi người xung quanh coi mình là một kẻ vô hai và từ đó sẽ cho phép mình được sống cuộc đời yên lặng mình mong muốn. Và cậu còn coi đó là hành vi cực kỳ bình thường, không có gì sai. Cũng vì vậy mà nó đã trở thành một trong những thử thách chính của Cô gái văn chương và Tên hề thích chết.

Có một số yếu tố mà có thể trở thành rào cản khiến cho độc giả chẳng thể nào ưa nổi tác phẩm này. Ví dụ như những dài độc thoại giải thích dài dòng và quá hoa mỹ không cần thiết, hay là cảm giác hờ hững trước những tác phẩm văn học được nhắc đến. Nhưng tôi chấp nhận được sự hoa mỹ đó, vì tôi cảm thấy nó rất hợp với bầu không khí của một câu chuyện được dựng dựa trên nền tảng của những dòng văn học cũ như thế này. Hơn nữa, tôi cực kỳ hứng thú với các tác phẩm văn học được đề cập đến, vì tôi có phương châm là mọi tấm gương xấu đều có ích cho việc học hỏi. Cơ mà, để thực sự hết lòng hết tâm yêu thích quyển sách này, tôi phải chấp nhận và đồng cảm cho nhân vật chính Konoha.

Vào nửa phân đoạn sau của câu chuyện, với tất cả những thông tin cần thiết đã có trong tay, Konoha bắt đầu đóng vai trò chủ đạo hơn trong việc giải quyết bí ẩn của tên hề. Nhưng mà, trước giai đoạn đó, và ngay cả sau giai đoạn đó nữa, vẫn còn quá nhiều thứ mơ hồ về Konoha để mà tôi có thể thực sự đồng cảm với lối suy nghĩ của cậu.

Konoha là một tác giả danh giá trong quá khứ. Konoha đã tự nhốt mình trong phòng vì một sự kiện nào đó. Konoha là một học sinh đang mong đợi một cuộc sống không đau thương. Konoha chỉ nhấc bút lên vì Tooko.

Có thể nói toàn bộ nhân vật của Konoha được xây dựng dựa trên hai điểm chính: sự kiện quá khứ mà để lại chấn thương tâm lý khiến cậu phải bỏ học và ngừng viết văn, và mối quan hệ khó miêu tả giữa cậu và Tooko. Hai điểm này đã được tỉ mỉ cấu thành thông qua những lời ám chỉ và tóm tắt mơ hồ của bản thân cậu. Mặc dù người đọc được cho đầy đủ thông tin để hình dung suy đoán được chuyện gì đã xảy ra trong quá khứ, nhưng mọi thông tin cụ thể vẫn được giữ kín đáo. Cậu chẳng khác gì những nhân vật phụ khác được giới thiệu trong quyển sách với một mục đích duy nhất: Kotobuki Nanase – một cô bạn cùng lớp với tính tình nóng nảy nói xấu sau lưng để cho Konoha có cơ hội thú nhận bộ mặt dối trá của bản thân mình; Himekura Maki – một đàn chị cùng khoá Tooko và có mạng lưới quan hệ rộng rãi để cung cấp thông tin phá giải bí ẩn; Kazushi Akutagawa – một cậu bạn cùng lớp trầm tính ít nói trả lời những câu hỏi của Konoha; và cuối cùng là Mio – cái tên được Konoha nhắc lại nhiều lần trong đau thương với câu thoại quen thuộc nói rằng Konoha sẽ không bao giờ hiểu cảm giác của Mio.

…Bộ biến mình thành nhân vật phụ là đủ để tôi phải cảm thông cho cậu à? Tôi đâu biết chính xác những sự kiện xảy ra trong sách có ảnh hưởng mạnh mẽ thế nào đối với cậu đâu. Tôi chỉ biết rằng việc trở thành nhà văn đã gây ảnh hưởng xấu đến tâm lý và thể trạng của cậu, nhưng chính cậu là người đã vẩn vơ suy nghĩ rằng nếu công khai mình từng là nhà văn có tiếng thì Tooko sẽ phản ứng thế nào mà. Chẳng phải điều đó có nghĩa là vụ việc nhà văn đó không có tầm quan trọng nào à? Tôi có thể trân trọng những bí ẩn được dùng để đào sâu vào tâm lý của từng nhân vật, tôi có thể bật cười trước cách giải quyết mọi chuyện bằng sức mạnh của văn học mà có đôi nét tương đồng như sức mạnh của tình bạn thường xuất hiện trong các câu chuyện dành cho nam thiếu niên. Nhưng tôi phải cảm thông như thế nào cho cậu ta, một tên hề không dám chấp nhận hạnh phúc vì cho rằng mình không đủ tư cách để sống vui vẻ sau những chuyện đã làm?

Này, nói nhỏ cho nghe nhé, nhưng cách tốt nhất để giải quyết chấn thương tâm lý là đối mặt với nó. Những lời cảnh báo tốt bụng trước khi xem một đoạn phim hay đọc một quyển sách không phải là để những người bệnh tình quay mặt đi và không bao giờ ngoảnh lại. Mục đích chính là để cho người ta chuẩn bị tinh thần và làm quen với nó từng chút một.

Ờ, còn về phần tên hề nữa. Không thể hiểu cảm giác của người khác? Không thể chấp nhận bản thân mình dối trá? Nhưng nói dối là một điều đáng hổ thẹn? Thế đơn giản lắm. Một là tự vẫn, hai là ngừng dối trá. Cái này là thế kỉ XXI rồi, trước đây cũng có khối nhà bác học nghiên cứu về tâm lý con người. Cái triệu chứng này đâu đến mức gọi là hiếm có. Hãy ít nhất thử trải nghiệm cảm giác bị người khác từ chối, bỏ rơi, và lăng mạ khi thể hiện con người thật của mình trước khi kết luận rằng mình đã trải qua một cuộc sống hổ thẹn đi. Cái hành vi khinh thường nhân loại như thể sẽ chẳng có ai chấp nhận mình thật đáng nực cười. Cái hành vi đề cao nhân loại như thể con người là một loài quý báu không bao giờ dối trá càng đáng xấu hổ đến mức tôi vừa đọc vừa đỏ mặt, hệt những lúc đọc nhật ký của một bé gái bị săn lùng và tàn sát trong thời Thế chiến.

Cái kết của tập truyện cũng chẳng thể nào quái dị hơn khi mà mọi thứ đều trở lại bình thường như chưa có gì xảy ra, mặc cho những người đã chịu phải cái chết vì những hành vi bồng bột thiếu suy nghĩ. Hình phạt là một cái đánh nhẹ lên cổ tay. Không ai thoả mãn, nhưng chẳng còn xung đột nữa. Mọi người đều bình an. Thật là hạnh phúc! Thật là nhân từ! Konoha vẫn chưa có dấu hiệu gì cho thấy có thể chấp nhận được tấm lòng dối trá của mình. Cậu vẫn còn phân vân quá nhiều điều. Một mình cậu chẳng thể khiến cho tên hề thay đổi ý nếu không có sự trợ giúp của Tooko và sức mạnh văn chương. Thêm một tràng vỗ tay tán thưởng cho độc giả chúng ta đã nhận ra những lời nói của Tooko có thể áp dụng không chỉ duy nhất một người nào. Về phần tên hề thì, cho đến cùng, vẫn chỉ đang ấp úng tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống dối trá của mình.

Rõ ràng là tác giả đang chuẩn bị cho những tập truyện về sau, nhưng mà nếu không có Tooko và cái thứ sức mạnh văn chương kia thì có khi tôi chẳng muốn cầm lên đọc tập 2 rồi.

Nếu phải mượn cách diễn đạt trong truyện thì Cô gái văn chương và Tên hề thích chết giống như một viên kẹo được bao bọc kỹ lưỡng mà không rõ nguồn gốc. Nhìn bề ngoài thì dễ thương và nhẹ nhàng, lúc bỏ vào miệng cũng ngọt ngào như gì, nhưng vỏ ngoài tan ra thì toàn là bột chua. Nhưng vì không muốn nhả nó ra ngoài mà cứ tiếp tục nhai từ từ để làm quen với độ chua đó, và sau cùng là cảm giác buồn vui lẫn lộn khi nhận ra cái bọc mình lột ra được tái chế lại từ phân con voi.

Xin lỗi, nhưng cái này quá phức tạp cho một câu chuyện tình đơn giản giữa một đứa còn mắc kẹt trong quá khứ và một đàn chị quá hiểu biết vậy mà không dám từ bỏ tính từ bi.


 
Top