Zero no Tsukaima - Tập 22 (Review)

Beatrix

Eroge Addict
Messages
865
Reaction score
692
Points
93
Credits
0



Thường thì em rất ít khi spoil về nội dung những thứ mình đã đọc. Mà đã nói là ‘rất ít khi’ thì cũng có nghĩa là sẽ có ngoại lệ. Ví dụ như một ai đó, hụ hụ, nói yêu em chỉ để được nghe spoil. Một ví dụ điển hình khác là vào những ngày như thế này, mạng mẽo chập chờn, mới nghe tin người khác kể thôi mà đã liền chạy lên và dành hết bốn tiếng mãn nguyện nhất của đời mình chỉ để đọc một series TTSL mà mình đã theo dõi hơn gần 10 năm. Và bây giờ nó đã kết thúc.

Ra mắt vào ngày 25/02/2017, tập 22 của Zero no Tsukaima đã đánh dấu cái kết của một trong những series bán chạy nhất của MF Bunko J. Một tác phẩm được yêu thích bởi nhiều người, và càng đọng lại sâu trong tim mỗi bạn đọc ngay cả khi tác giả qua đời, đó chính là Zero no Tsukaima mà em biết. Chẳng biết có phải trớ trêu không mà, chỉ một hai tiếng trước ngày ra mắt artbook tổng thể series, bản RAW của tập 22 đã xuất hiện như một vị cứu tinh cho những con dân nghèo đói đã dồn hết tiền vào quyển artbook như em. Thế là em lại chúi đầu mình vào màn hình để bắt đầu lại câu chuyện tình của một cô tiểu thư và một chàng hề.



À mà, tiện nhắc nhớ lại luôn, em vẫn là một đứa cứng đầu chẳng chịu spoil nếu không có lý do để spoil. Vậy nên cứ coi như đây là một bài viết bình thường như mọi khi nhé. Một bài viết hoang mang, luôn lạc chủ đề của một tên vừa rỗi hơi vừa buồn chán.

Kay. Trước hết là phải bắt đầu với la petite mort — một cụm từ tiếng Pháp phù hợp để miêu tả cho toàn bộ tập truyện này. Tiếng Anh dịch là “little death”, còn nếu cần giải thích ở tiếng Việt thì nên dùng câu thơ nổi tiếng của Xuân Diệu thì tốt hơn: “Yêu là chết ở trong lòng một ít.”

Một mặt, cụm từ la petite mort đó muốn nói đến cảm giác như lịm đi, cái khoái cảm khi đoc được một tác phẩm tuyệt vời nào đó, hoặcnóinômnahơnlàkhichúngtathấysướngcảngườikhilênđỉnh. Mặt khác, câu thơ Xuân Diệu lại nói đến cái chết phi vật chất, một nỗi mất mát tâm hồn khi yêu, để hoà quyền thành một. Nghĩ đi nghĩ lại thì thấy nó phù hợp lắm đấy chứ.

Tình yêu. Mến thương. Căm ghét. Hận thù. Nhìn vào thì có vẻ chúng hoàn toàn khác nhau, nhưng theo em thấy, chúng chỉ là những mặt khác nhau của cả một vấn đề nan giải.



Em sẽ dám làm gì cho tình yêu của mình?

Đó là câu hỏi xuyên suốt cả tập truyện này. Khi bước chân vào đọc tập cuối cùng của một series mình yêu thích, dĩ nhiên ai cũng mong một cái kết phù hợp với mong đợi của mình. Nhưng vấn đề là, em đã mong đợi gì ở Zero no Tsukaima?

Chẳng biết nữa. Lúc trước ngồi bàn cãi với nhau cả lắm điều vào nhưng suy cho cùng thì lúc đó toàn ngồi chọn best girl. Cuối cùng thì có vẻ ai ai cũng đồng tình rằng câu chuyện nên kết thúc như anime, với hai cô cậu nắm tay nhau trở về thế giới của Saito. Có vẻ như điều ước đó đã thành hiện thật ở chương cuối.

Khi năng lượng tan biến mất, kéo theo cả cổng trở về Trái Đất của mình, Saito và Louise đã đồng ý kết hôn với nhau trong sự hiện diện của mọi người bạn, người đồng hành với mình trong suốt chuyến hành trình đầy rẫy những khoảng khắc vui buồn. Và đến tận những giây phút cuối cùng, Louise vẫn thổi bay mọi thứ khi Saito lỡ tay sờ mó bộ ngực của chị yêu tinh độc thân Tiffania. Mà, tưởng chừng như mọi chuyện đã kết thúc ở đó, nhưng Henrietta lại đưa cho họ một lựa chọn khác, một cái kết khác. Vẫn còn tồn tại một cánh cổng khác để trở về với thế giới trước kia của Saito. Và bây giờ là lúc để cho Saito và Louise đưa ra quyết định của mình.

Dĩ nhiên, nếu đọc spoil trước đó, mà có khi suy đoán thôi cũng biết chắc rằng họ sẽ đi cùng nhau rồi. Tuy nhiên, những trang cuối cùng với tình tiết dễ đoán đó cũng là những trang làm em tốn thời gian nhất. Em cứ đọc đi đọc lại những trang viết về nỗi băn khoăn của Saito, và những dòng thúc đẩy của Louise. Louise bây giờ đã không còn là Số 0 vô ích, Saito bây giờ đã không còn Gandalfr. Để giữ lời hứa của mình, Louise đã mỉm cười đẩy Saito tiến về với mái ấm của mình. Cả hai đều mỉm cười, cả hai đều bày tỏ tình yêu vô bờ bến của mình. Họ sẽ tiếp tục mãi mãi yêu nhau cho suốt cuộc đời này.

Và đây là lúc em đứt mạch cảm xúc chỉ để mỉm cười chung vui. Đối với những ai mà đã luôn theo dõi series này, đối với những người căm ghét tsundere đến tận xương tuỷ, em chẳng thể nào ngờ được những câu từ tiếp theo của Louise.



Với bộ váy cưới dưới trên tay, Louise đã mong muốn được tạo thêm kỷ niệm cùng với Saito. Chính cái khoái cảm này đã làm em cười đau bụng chẳng biết bao lâu. Phần thì nực cười thật, phần thì nó làm nhớ lại biết bao kỷ niệm về thời còn ngồi tám nhảm về ZnT. Nó làm cho em chắc rằng đây chính là cái kết mà chúng ta luôn nói đến. Chúng ta còn đoán được cả cái việc cắt nhanh cảnh tối hôm đó đến khi hai cô cậu nằm trên giường, mắm đắm đuối nhìn nhau.

Không thể mong đợi gì thêm, khi đến ngày Saito chào tạm biệt mọi người, Louise đã quyết định đồng hành cùng với Saito đến một thế giới mới lạ mình chưa bao giờ hay biết. Đó là quyết định táo bạo của một cô tiểu thư trước kia chỉ biết tập trung vào niềm kiêu hãnh của mình. Có lẽ một ngày cô sẽ trở về được với sự giúp đỡ của bạn bè mình. Hoặc có khi cô sẽ không bao giờ về được với thế giới của mình. Nhưng cô đã đưa ra quyết định vì tình yêu của mình. Và em chẳng thể mong đợi được gì hơn nữa.

Đó là cái kết của Zero no Tsukaima. Em đã mất đi một người bạn khi lật đến trang cuối cùng, nhưng chỉ cần được nhìn thấy kỷ niệm trước kia của mình qua từng trang truyện thôi thì cũng đã mãn nguyện lắm rồi.



Ngoài kia đã có bản tóm tắt đầy đủ tập 22 tiếng Việt cho những ai cần, xin lỗi là mình chẳng thể viết thêm gì được trong tình trạng phế phẩm này. Đáng tiếc thêm nửa là lúc này đã không còn những lời ngoài lề của tác giả, nếu chỉ có nó nữa thôi thì chắc series này sẽ được hoàn thiện đúng như ý mọi người rồi… Welp.
Giờ thì, tiếp theo là gì đây? Quay trở lại với kusoln về con rồng và phù thuỷ của những cánh rừng, hay là trả cho xong cái nợ Hiệp Sĩ Lưu Ban… Welp, dù là gì thì cũng chờ ngày mai ra artbook rồi tính.

 
Last edited:
Top